Rút dao chém xuống nước, nước càng chảy mạnh
Nâng chén tiêu sầu, càng sầu thêm.
Gió sớm mai thổi đi bốn phương
Xưa nay chỉ thấy người xưa cười
Có ai nghe thấy người xưa khóc đâu...
Gió cuốn đi những tháng năm dài đằng đẳng
Tình yêu vẫn còn mà người chẳng thấy đâu
Hận trời xanh vô tình nhắm mắt
Chẳng chịu nghe chịu hỏi chịu trông
Mặc cho giông tố cuốn đi tình yêu chân thật
Khiến ta cuồng si, khiến nàng đau khổ
Mang trên vai gánh nặng tương tư
Người anh hùng vương vấn bởi nặng chữ tình
Dẫu có suốt đời bôn ba lặn lội
Vẫn không giữ được người tri kỷ hồng nhan
Dù cho chiếm được cả giang san
Cũng cảm thấy xót xa ân hận
Muốn tỏ mặt anh tài, lòng muốn khóc mắt vẫn không rơi lệ
Lệ cạn rồi lại gặp nỗi nhớ thương
Điều khó nhất trên đời là làm một trang nam tử
Ý chí vững vàng mà tình cảm miên man...