Buy Cheap Software - Discount Software Blog - Le Minh Duc
Important to have friends...
Blog
Wednesday, 26 April 2006

pic16844

For fun only...:p

Be first to comment this article

 
Lại một người thân yêu nữa ra đi...
Blog
Monday, 17 April 2006

Ngày Chủ nhật, 16/4/2006, lúc khoảng 7h tối, chú Thành thân yêu đã qua đời vì bệnh ung thư tủy và bàng quan...
Cuộc sống thật ngắn ngủi và đầy những bất ngờ, người thân mới hôm nào còn cười đùa hỏi thăm trên điện thoại, giờ đã biệt ly....
Chú Thành là người ruột thịt thân nhất của ba, là người có nghị lục vươn lên từ nghèo khó... Chú đã vừa làm bộ đội, vừa học xong 2 bằng đại học Luật và Công An... và hình như cũng học xong 1 bằng cao học.
Chú vừa lập gia đình với 1 cô vợ rất xinh và dễ thương, và mới có 1 bé trai tròn một tuổi ...
Giờ chú đã ra đi... quá sớm... để lại nỗi đau của người góa phụ trẻ cùng với con thơ.... và cả của ba, của mẹ, và cả mình nữa.
Lúc chú mất, mọi người đều quây quần đầy đủ, có bà ngoại và các cô chú bên ngoại... họ thật tình cảm.
Lúc mình biết tin thì ba và vợ chú, cô Hải Âu đang ngồi trên xe cơ quan đưa chú về làng. Các chú bộ đội trong đơn vị cũng giúp đỡ rất nhiệt tình.
Ba mình chắc buồn lắm... ba đang cố gắng lo cho mọi việc chu tất, lo cho phần hậu sự thật đàng hoàng... Cũng lâu rồi ba chưa gặp lại chú, còn mình thì chắc đã gần 10 năm không gặp lại. Ngày ba gặp lại người em thân yêu... cũng là ngày phải biệt ly, nhưng người tóc hoa râm lại phải đưa tiễn người tóc xanh....
Tuổi 35, một tuổi sung sức, đầy nhiệt huyết và hoài bão... Có biết bao ước nguyện chưa hoàn thành... một người rất đẹp trai, khỏe mạnh, là ước mơ của bao cô gái trẻ..., đã qua đời trong tình trạng da bọc xương ...
...Thật không có gì đau đớn hơn....
Còn thằng cháu này thì đúng là thật vô tâm.... gần 10 năm xa cách, không hề liên lạc... giờ đây cũng không còn dịp nào được gặp chú nữa....
Cũng may, giọt máu của chú...đứa bé 1 năm tuổi....rất xinh xắn. Chắc sau này sẽ đẹp trai và giống chú lắm đây... cũng may... niềm an ủi cuối cùng...

Sau này mình nhất định phải về thăm chú, thăm cô Hải Âu và em bé...
Mình phải có trách nhiệm....
Vì đó là gia đình của mình....

Be first to comment this article

 
Those were the days...
Blog
Thursday, 10 November 2005

Once upon a time there was a tavern
Where we used to raise a glass or two
Remember how we laughed away the hours
And dreamed of all the great things we would do...

Is there anyone who doesn’t know this famous song? Whenever I listened to this song, it recalled the great time that I had with my High school Classmates.

Those remained the most joyful time in our lives when we were so naive, so pure. We don’t need to worry about anything, just eat, sleep, study and play. 3 years has gently elapsed with nothing special. At the end of High school, instead of a sad farewell party, our head teacher decided to organize for us a tour to a famous sea. This trip turned out to be our most unforgettable scary memory. Let me tell you what happened there.

It was a balmy afternoon with gentle breeze and calm sea. 5 of us jumped into the sea and enjoyed the warm water and the playful waves. Suddenly, a strong wave pushed all of us out far away from the seashore. We shouted for help and used all the strength to swim in. But it became useless when big waves keep come in and push us out again and again. It seemed nothing can defeat the power of the sea. That was the first time in our lives we feel the cold breath of Death blowing behind our necks. No one dared to look back; all of us just keep swimming like mad toward the shore. People on the coast noticed the emergency and call lifeguards for help. 10 minutes later, we saw the light at the end of the tuner. 3 life guards plunge into the water rushing to us. However, the worst thing happened, one of my friends became unconscious. He had a weak heart and cannot withstand the cold and the lost of energy. So, 2 lifeguards decided to split out to save him first, the other lifeguard stayed back with us. Since we were so scared, we could not think and analyze the situation. All the things that we knew was: 5 of us clung on to one lifeguard and could not move in. The hope came and went. We felt very disappointed and helpless. There was no use to stick together and do nothing. Instinct for survival rose up, I decided to detach myself from the rest and swim follow 2 lifeguards. Their faces looked extremely stressful, because my friend was so heavy and waves were so tough. I tried to reach them and seek for help, but they pushed me out

“You’re Fool! Get away from me! Don’t touch me”

One lifeguard shouted at me, glacial and ruthless. It made me totally shocked. I felt dizzy and afraid. Looking into my friend’s face, I saw Death. His face were pale, his eyes were looking at me emotionlessly. A fear rose up and covers my mind. I kept swimming and swimming, harder and stronger, my mind went empty. The distance from here to the shore was only 100 m, but it was like a thousand miles away….

Why it’s so silent! A scary silence covers a whole region!

It was strange! A minute ago, I still heard my friends behind kept shouting. Now I heard nothing! Were they drowning? Or Was I deaf? At that moment, the only things I could see were the beautiful blue sky with no cloud, the seashore with white sand and many coconut-palms swinging in the wind. At that moment, my parents’ image, my relatives and friends jump into my mind. What if I died? How my parent can bare with this? Who will take care of them? How about my friends…? Luckily, all of us escaped from this incident. I really didn’t know where I could found the strength to swim continuously in 30 minutes in such a bad situation. If my legs got cramp in the sea, I couldn’t be here now! After this incident, we are closer to each other. We are friends – who have spent time together in studying, playing, sleeping, and also fighting together against the Death. This incident will never be erased from our memories since it made us become brothers. Now, three years have passed, we say goodbye to each other, and choose our own way.

Then the busy years went rushing by us
we lost our starry notions on the way
if by chance I'd see you in the tavern
we’d smile at one another and we'd say
Those were the days my friend
We thought they'd never end
We'd sing and dance forever and a day
We'd live the life we choose
We'd fight and never lose
For we were young and sure to have our way.

Be first to comment this article

 
Farewell to PTNK
Blog
Sunday, 02 October 2005
Tạm biệt lớp chuyên Tin..., tạm biệt bố Sugar nhé..., tạm biệt thỏ trắng xinh xinh... Mai em vào đại học rùi... Nhớ lắm! Quên sao được... trường phổ thông thân yêu....

Hi hi, đứa nào về dự tổng kết năm ngoái của trường mình (Lộc, Nghĩa, và tui) chắc còn nhớ về bài hát này của tụi con gái lớp Sinh. Nhân dịp ku Lộc gửi hình hôm đó, tui cũng cao hứng nói nhảm với anh em một tí.

Lần đầu tiên quay về trường, tui thấy cảnh vật xưa còn đó, người xưa vẫn không thay đổi, nhưng cảm xúc đã khác đi nhiều lắm. Thời gian đó là lúc cuối năm học, tụi nhóc tì lớp 12 đang chuẩn bị ra trường và ôn thi tốt nghiệp. Tui đến, thấy trường vắng teo, chỉ có vài đứa đến trường để lấy hồ sơ, bằng tốt nghiệp ( y chang tụi mình lúc đó, chỉ khác là tụi nó ôn thi ở nhà, còn tụi mình thì ôn thi ở ....khu bida và khu điện tử)

Đi dạo quanh các lớp học vắng teo, tui nhớ lại những kỉ niệm hồi xưa. Giờ tui kể về lớp 10 trước.... Có ai nhớ gì thì kể thêm nhá....

Hi hi, tầng 2, phòng 10 Tin cũ vẫn còn đó hình ảnh con Hương "hiền hơn sư tử" cầm trong tay cái ...chổi, mắt trừng trợn ngược, dí tui chạy tán lọan trong phòng trong sự reo hò khóai chí của lũ bạn láo tóet dám nhốt tui vào đó ( trông chả khác gì xiếc thú, hú hú). Hồi đó tui cứ tưởng nó hiền nhất trong 3 đứa, ai ngờ đâu... Ặc ặc, lịch sử xiếc thú lớp Tin, 1 phần cũng bắt đầu từ đây , Ai trong lớp mình chắc cũng mang trên thân thể (bất cứ nơi nào) "dấu tích" của nàng Hương (hic hic, thành sẹo rùi). Cái vụ đó làm tui bị tai tiếng quá trời , cả LHP cũng biết, hu hu, ai cũng nói là tui "si đồi", nhưng có ai biết sự thật đâu, oan ức wá ). Ngó vào trong phòng, tui thấy có 1 thằng nhóc đang ... tán tỉnh một con nhóc) he he, 2 đứa đó ngồi chả khác gì cảnh thằng Xúc dê bé Trúc Minh vậy , chỉ khác 1 điều là nhỏ đó ko phản ứng "hiền dịu" như Trúc Minh thui . Ngó ra ngoài, đập vào mắt tui một cảnh tượng thật ấn tượng , đó là .... cái cột , he he. Những ánh mắt ngây thơ như con nai vàng ngơ ngác của lớp 10 Tin được chứng kiến cảnh đàn anh "hướng dẫn" kĩ thuật cho ôm cột! Hú hú, sau đó, không biết bao nhiêu kẻ (vô tội, có tội, lẫn ... kẻ qua đường ) đều trở thành nạn nhân của lớp Tin ta! Thật là tự hào, he he. Tui nhớ hình như bị nhiều nhất là ku Sapien, rồi đến thằng Xúc, thằng Tí , HD Zerg... , luật ôm cột áp dụng cho bất cứ tội (hoặc được biến thành tội) : nói sốc, nhảy lên bàn, tán gái lớp mình lẫn lớp khác, làm xấu mặt lớp (Vd: tán gái mà không rủ anh em ) .... và tội nặng nhất là ...chưa bị ôm cột (hí hí, giờ tui mới dám thú nhận, tui đã thóat được cái tội cuối cùng ). Tui vẫn nhớ mãi cái bản mặt thất thiểu của 1 thằng lớp Hóa (quên béng tên nó rồi), bị cho ôm cột mà lúc về cứ ngẩn ngơ mãi, cóc biết chuyện gì đã xảy ra . Hình như chỉ có 1 thằng bị cho ôm cột mà thóat được, nếu nhớ ko lầm là thằng Quang phải ko? . Ặc ặc, nó khỏe như con voi vậy (hay là heo), hix hix, cả đám lớp mình + thằng Tiên bự như vậy mà chẳng làm gì được nó, tức quá! tức quá ! Tội nghiệp nhất là thằng HDZerg bị nó nắm tóc giật, tưởng chừng muốn rụng hết tóc luôn (tui nhớ trước đó nó cũng có nhiều tóc lắm, sau này thấy nó hói dần chắc là do hậu quả này)

Ngó xuống bàn cuối, tui nhớ lại cảnh học lúc xưa. Trong giờ học thiêng liêng của thầy Nam Dũng, ku Gà vẫn như thường lệ, tay cầm cây bút cứng ngắc, rung rung, đôi mắt dính sát vào cuốn tập, mắt ... nhắm nghiền, miệng chảy nước dãi . Mà công nhận nó ngủ tài thiệt, ngủ mọi lúc mọi nơi, he he, nó chỉ thường mở mắt tỉnh dậy khi nghe chuông báo giờ ra chơi, hoặc là bị anh em đạp cho 1 cái. Ngủ dậy là nó bắt đầu moi cuốn truyện ra đọc, đọc xong.... ngủ tiếp , có lần đang ngủ bị thầy kêu dậy hỏi bài, cóc hiểu sao mà nó vẫn trả lời đúng , he he bái phục, bái phục.

Còn bàn dưới đó (tui + Hà Huy + Thái Dũng) thì luôn luôn rộn tiếng cười, he he, mọi lúc mọi nơi, hết đánh bài, chat chit, đọc truyện, bàn về games,.... hết đánh bài tiến lên đến cat-tê, hết đánh chơi, đến đánh ăn tiền , he he. Thằng Dũng được cái rất mê truyện, y chang thằng Gà, nên lúc nào anh em trong lớp cũng được giải trí thường xuyên trong những giờ "Tuân, Tu, Hội, Hợp"

Nhắc đến mới nhớ các sếp, hí hí:

Tuân: "Quan trọng nhất là ...đơn vị, đơn vị"

Tu: "Toan hứng cất bút...." có nghĩa là dẹp bút đi đó! Thế mà cũng ko biết, dốt quá !

Hội: đạp xe mồ hôi hớt hơ hớt hải đến trường, lao thẳng vào bàn, đặt cặp xuống, phẩy tay bảo "Các em ngồi xuống" rồi ....xoay mông lại, viết liên tục , liên tục .... Keng keng, hết giờ, bỏ phấn vào hộp, cắp cặp đi ra..... hú hú, kịch bản tiếp diễn đến cuối năm học

Hợp: (wên mất rùi, có ai nhớ thì bổ sung nhá)

Chúng ta đã bầu 4 thầy làm đại pháp sư thôi miên (Tuân Tu Hội Hợp) với trình độ thôi miên siêu đẳng.... ku Gà chỉ nhìn thấy là té gục xuống, ngủ ngay lập tức) Anh em còn lại phải dùng mọi võ công để chống lại tuyệt chiêu của các thầy.

Hixhix, đứng đầu tứ đại thôi miên là Giáo chủ Sugar! hix hix, võ công siêu đẳng quá, chả ai chống nổi

Àh còn ai nhớ đến ông thầy Serious của chúng ta ko (tui wên mất tên rồi, dạy tiếng Anh còn giỏi hơn cô giáo dạy lớp mầm nữa )

Hix hix, tui viết đến đây thôi, giờ buồn ngủ wa rồi, hôm nào rảnh tui viết tiếp. Có anh em nào nhớ gì nữa thì viết tiếp nha, hi hi

Wherever we go, our memories remain unchanged....

Doremon

Comments (2)

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Results 33 - 36 of 37
Beautiful Scenery